• - Nếu không thể truy cập được Việt Dâm thì hãy sử dụng tên miền VietDam.Net
    - HocSinh3X.com >> Web phim sex Việt Nam cập nhật liên tục của Việt Dâm, anh em ủng hộ nha.
    - NHÓM TELEGRAM VIỆT DÂM >> NHÓM GIAO LƯU
  • Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn người lớn Việt Dâm, hãy đăng ký hoặc đăng nhập để loại bỏ QUẢNG CÁO và tương tác với diễn đàn! >> ĐĂNG NHẬP

Truyện Sex Loài không thuần khiết – Dâm Xuyên Giới

Truyện Sex Việt Dâm

Mất Zin Lần Đầu
10/03/2026
17
0
Chương 1: Dục Vọng Thức Tỉnh Trong Đêm Mưa
Hoàng Song Linh, một cô gái 23 tuổi sống ở Hải Phòng, luôn tự coi mình là “con nhà lành” bề ngoài. Với ngoại hình ngọt ngào – da trắng mịn màng, tóc dài đen nhánh buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh, và nụ cười e thẹn – ai cũng nghĩ nàng là kiểu thiếu nữ ngoan ngoãn, chưa từng vướng bận chuyện tình ái. Linh học ngành Văn học tại đại học địa phương, sống một mình trong căn hộ nhỏ thuê gần trường, ngày ngày đi học, đọc sách, và làm thêm tại quán cà phê để trang trải cuộc sống. Bạn bè thường trêu nàng “cô nương cổ điển”, vì Linh hiếm khi tham gia tiệc tùng, không bao giờ nói chuyện thô tục, và luôn né tránh những cuộc trò chuyện về tình dục. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy, Linh ẩn chứa một bí mật mà không ai hay biết: một tâm hồn dâm đãng đến mức cuồng nhiệt, chỉ tồn tại trong thế giới tưởng tượng của riêng nàng.
Từ năm 18 tuổi, sau khi vô tình đọc được một cuốn tiểu thuyết dâm online, Linh đã bị cuốn hút bởi những mô tả chi tiết về dục vọng. Ban đầu chỉ là tò mò, nhưng dần dần, những trang sách ấy khơi dậy trong nàng một cơn khát khao không thể dập tắt. Linh bắt đầu lén lút xem phim người lớn, đọc truyện H cổ đại, và đặc biệt nghiện hentai kiểu gangbang – những cảnh một cô gái bị nhiều nam nhân cường tráng thay nhau “phá hoại”. Nàng không bao giờ dám làm thật, vì sợ hãi, vì ngại ngùng, và vì trong thâm tâm vẫn giữ chút lý trí “con gái phải giữ gìn”. Nhưng mỗi đêm, khi tắt đèn, Linh lại nằm dài trên giường, mắt nhắm nghiền, và để trí tưởng tượng bay bổng.
“Ưm… anh ấy to quá… côn thịt nóng hổi đâm vào lồn em… mạnh nữa đi… đừng thương tiếc…” Linh thường thì thầm trong bóng tối, tay phải luồn vào quần lót cotton mỏng manh, ngón giữa chạm nhẹ vào hột le đang sưng mọng vì kích thích. Nàng tưởng tượng mình là nữ chính trong truyện cổ đại: một tiểu thư khuê các bị thị vệ cao to, cơ bắp cuồn cuộn đè ra trên giường, xé toạc y phục, rồi dùng miệng liếm láp khắp nơi. “Anh liếm lồn em đi… ướt hết rồi… rồi đụ mạnh vào…” Chỉ cần nghĩ đến cảnh bị trói tay, bị nhét ngọc dương giả vào miệng trong khi nam nhân khác thúc từ phía sau, Linh đã run rẩy, dâm thủy tràn ra ướt đẫm ga giường. Nàng cong người, rên khẽ, lên đỉnh chỉ bằng sức mạnh của trí tưởng tượng – không cần chạm thật nhiều, chỉ vuốt ve nhẹ là đủ. “Sao mình hư thế này… nhưng sướng quá… muốn bị creampie liên tục… bị xuất đầy vào trong… mang thai với họ…” Sau mỗi lần như vậy, Linh lại tự trách bản thân, lau chùi sạch sẽ, và hứa sẽ không tái phạm. Nhưng đêm sau lại tiếp tục, vòng lặp dục vọng ngày càng mạnh mẽ.
Linh từng có crush với vài chàng trai ở trường – như anh chàng thư viện cao ráo, hay cậu bạn cùng lớp cơ bắp – nhưng nàng chỉ dám nhìn trộm, tưởng tượng trong đầu: “Nếu anh ấy đụ em từ phía sau, tay bóp ngực… rồi xuất vào miệng…” Nàng chưa từng hôn ai, chưa từng cầm tay nam nhân nào, thân xác vẫn còn trinh trắng. Nhưng trong đầu, Linh đã “làm tình” với hàng trăm nam nhân tưởng tượng, từ thái tử lạnh lùng đến sát thủ thô bạo, từ thầy thuốc dịu dàng đến bang chủ giang hồ. Nàng thậm chí giữ một cuốn sổ tay bí mật dưới gối, ghi chi tiết những fantasy dâm loạn: “Bị gangbang trong rừng, bị trói treo lên, bị nhét roi da vào lồn…” Linh biết mình “bệnh hoạn”, nhưng không thể dừng lại. Đó là lối thoát duy nhất cho dục vọng bị kìm nén.
Đêm ấy, mưa Hải Phòng đổ như trút nước, tiếng sấm vang vọng ngoài cửa sổ. Linh nằm trên giường, điện thoại sáng màn hình một bộ hentai mới tải: nữ chính bị nhiều nam nhân cổ đại vây quanh, thay nhau “trừng phạt” bằng đủ kiểu. Nàng cắn môi dưới, tay phải lại luồn vào quần lót, ngón giữa chạm vào lối vào ướt át. “A… sâu quá… các chàng đụ em cùng lúc đi… lồn em chịu được…” Linh thì thầm, tưởng tượng mình là nữ tử ấy, bị một nam nhân đâm từ dưới, một cái miệng liếm hột le, và tay kia vuốt ve côn thịt của người thứ ba. Chỉ vài cái vuốt ve, dâm thủy đã ướt đẫm tay. Linh cong người, rên khẽ, lên đỉnh lần thứ ba trong đêm nay. “Sướng quá… mình muốn thật sự… muốn bị đụ đến kiệt sức…”
Đột nhiên, đèn phòng chớp tắt. Tiếng còi xe tải vang lên chói tai ngoài cửa sổ, kèm theo tiếng phanh gấp. Linh giật mình mở mắt, nhưng đã muộn. Một cú va chạm kinh hoàng, rồi mọi thứ tối sầm. Linh cảm thấy cơ thể mình tan biến, linh hồn bị hút vào một khoảng không vô tận.
Khi tỉnh dậy, Hoàng Song Linh thấy mình nằm trên một chiếc giường gỗ chạm khắc tinh xảo, màn lụa đỏ buông rủ quanh giường, mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí ẩm ướt của đêm mưa. Thân thể lạ lẫm: y phục lụa mỏng tang ôm sát cơ thể, không mặc nội y, da dẻ mịn màng hơn bao giờ hết, ngực căng tròn cương cứng dưới lớp vải, eo thon nhỏ, và mông cong vểnh. “Đây là… xuyên không thật sao?” Linh thì thầm, ngồi dậy. Váy tụt xuống lộ một bên vai trắng muốt, và chỉ cần cử động nhẹ, hai núm vú cọ vào vải lụa khiến nàng rùng mình khoái lạc. Dưới háng, một cơn nóng ran lan tỏa, dâm thủy bắt đầu rỉ ra, ướt át đến mức nhỏ giọt xuống đùi trắng ngần.
Cơn đau quặn thắt từ đan điền – vùng bụng dưới – lan ra khắp cơ thể, như có lửa đốt bên trong, khiến Linh ôm bụng, thở hổn hển: “Đau quá… sao lại thế này?” Nàng cố gắng nhớ lại, và đột nhiên, ký ức của thân xác này ùa về như một dòng thác: Nàng vẫn là Hoàng Song Linh, nhưng ở thế giới này – Đại Yên triều, một triều đại hư cấu với võ lâm giang hồ và công pháp tu luyện. Thân xác này 18 tuổi, con gái thứ ba của Hoàng Thừa tướng, bị gả làm tiểu thiếp cho Lãnh Vương gia, nhưng bị thất sủng, nhốt ở Tây viện hẻo lánh. Nguyên chủ yếu đuối, tuyệt vọng, đã uống độc tự vẫn trong đêm mưa này.
Nhưng điều quan trọng hơn: Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu Linh:
[Huyền Âm Thể kích hoạt. Âm nguyên tích tụ quá mức do dục vọng kìm nén từ kiếp trước. Phải giao hợp với nam nhân dương cương mạnh mẽ trong vòng 3 ngày, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt đoạn, tử vong.]
[Hoan Hỉ Song Tu Công đã truyền thừa từ bí kíp gia truyền. Mỗi lần đạt cao trào với lô đỉnh – nam nhân song tu – sẽ hấp thụ dương nguyên, chuyển hóa thành nội lực. Cảnh giới càng cao, dục vọng càng mạnh, võ công càng thâm hậu.]
Linh trợn mắt, rồi khóe môi khẽ cong lên một nụ cười dâm đãng: “Cái gì? Phải… sex để sống sót? Và còn tăng công lực nữa? Trời ơi… đây là giấc mơ thành hiện thực!” Nàng đỏ mặt, nhưng trong đầu lại reo lên thầm: “Từ nay mình có thể làm thật những gì mình mơ từ bao năm nay… bị đụ mạnh mẽ, bị creampie, bị gangbang… mà còn mạnh mẽ hơn nữa!” Linh thử chạm vào cơ thể mình: Tay vuốt ve ngực, núm vú cương cứng nhạy cảm đến mức chỉ cần chạm nhẹ đã khiến dâm thủy tuôn ra nhiều hơn. “Cơ thể này… nhạy quá… giống như Huyền Âm Thể trong truyện dâm… càng dâm càng mạnh!”
Cửa phòng đột ngột mở ra, tiếng mưa ngoài trời vẫn rơi lộp độp. Một thị vệ cao to, vai rộng cuồn cuộn cơ bắp, mặt lạnh lùng bước vào – chính là Hắc Vân, thị vệ thân cận được cử canh chừng “tiểu thư thất sủng” này. Hắn mặc áo đen bó sát, mồ hôi lấm tấm trên ngực do chạy dưới mưa, và dưới lớp quần mỏng, cục u côn thịt nổi rõ ràng. “Tiểu thư tỉnh rồi? Vương gia lệnh ta mang thuốc an thần. Uống đi, kẻo lại… nổi cơn.” Hắn nói giọng khinh miệt, vì nguyên chủ từng khóc lóc van xin, bị coi là “dâm phụ vô dụng”.
Linh nhìn hắn, dục vọng dâng trào như lửa cháy. “Hắn… giống hệt thị vệ trong fantasy của mình… cao to, thô bạo…” Nàng nuốt nước bọt, giả vờ yếu ớt: “Thị vệ… ta… ta khó chịu lắm… chỗ dưới… nóng quá… đau quá…” Tay Linh kéo váy lên lộ đùi trắng, dâm thủy lấp lánh dưới ánh nến chập chờn. Mùi hương dâm đãng lan tỏa trong phòng, khiến Hắc Vân cau mày, tiến lại gần: “Tiểu thư bị trúng tà? Để ta xem…”
Linh nắm lấy tay hắn, đặt lên ngực mình. Núm vú cương cứng chạm vào lòng bàn tay thô ráp, khiến nàng rên khẽ: “Chạm vào ta… giúp ta… ta cần… dương khí của ngươi…” Hắc Vân giật mình, mắt đỏ lên vì dục vọng bị kích thích: “Tiểu thư… đây là… không được! Ngươi là thiếp của vương gia!” Nhưng Linh không buông, kéo hắn xuống, môi chạm môi hắn trong nụ hôn đầu đời – lưỡi quấn lấy, vị mặn mồ hôi hòa quyện. Tay nàng luồn xuống, nắm lấy côn thịt đang cương cứng qua lớp vải: “To quá… nóng quá… giống như mình tưởng tượng… đụ ta đi…”
Hắc Vân không kìm được nữa, dục vọng bùng nổ. Hắn xé toạc váy Linh, lộ ra thân thể trần truồng trắng muốt, ngực căng tròn rung rinh, lồn hồng hào ướt át với dâm thủy chảy dài. “Tiểu thư… dâm đãng quá… ta không nhịn được!” Hắn đè nàng xuống giường, miệng ngậm lấy một bên núm vú, liếm láp cuồng nhiệt trong khi tay kia xoa bóp bên kia. Linh rên rỉ: “A… liếm mạnh nữa… tay anh vào lồn em đi…” Hắc Vân tuân theo, ngón tay thô ráp luồn vào lối vào ướt át, khuấy đảo khiến dâm thủy bắn tung tóe. “Ướt quá… tiểu thư… lồn ngươi chặt khít…”
Linh cong người khoái lạc, đây là lần đầu thật sự, vượt xa tưởng tượng: “Sâu nữa… ngón tay đụ em đi… rồi dùng côn thịt thật…” Hắc Vân rút tay ra, cởi quần, lộ ra côn thịt to lớn, gân guốc, đầu khấc đỏ au. Hắn đâm thẳng vào lối vào ướt át, xé toạc màng trinh. Máu trinh nữ hòa lẫn dâm thủy, nhưng Linh không đau – chỉ có khoái cảm dâng trào như sóng dữ. “Aaa… sâu quá… đụ mạnh nữa… xuất vào trong đi…” Nàng quấn chân quanh hông hắn, hông nâng lên đón từng cú thúc cuồng bạo. Mỗi lần hắn đâm sâu, nội lực trong cơ thể Linh lại tăng vọt, kinh mạch rung động.
Hắc Vân gầm gừ, thúc mạnh hơn, tay bóp ngực nàng: “Tiểu thư… lồn ngươi hút chặt quá… dâm đãng từ bao giờ?” Linh cười trong nước mắt khoái lạc: “Từ lâu rồi… trong đầu ta dâm loạn lắm… giờ mới được làm thật… đừng dừng… đụ em đến hỏng đi!” Hắn thay đổi tư thế, kéo nàng ngồi lên, để nàng cưỡi ngựa: Linh nâng hông lên xuống, côn thịt đâm sâu tận tử cung, mỗi lần va chạm đều khiến nàng lên đỉnh nhỏ. “Sướng… to quá… xuất đi… creampie em…” Sau vài chục cú thúc cuồng bạo, Hắc Vân xuất tinh sâu bên trong, tinh dịch nóng hổi tràn đầy. Linh cong người lên đỉnh lớn, âm đạo co bóp hút lấy từng giọt dương nguyên. Nội lực dâng trào, kinh mạch thông suốt.
[Hoan Hỉ Song Tu Công tầng 1 hoàn thành. Nội lực +100. Hấp thụ dương khí thành công, thể chất tăng cường.]
Linh nằm đó, thở hổn hển, tinh dịch chảy ra từ khe hở lồn hồng hào. Hắc Vân bên cạnh, mệt mỏi nhưng thỏa mãn: “Tiểu thư… ngươi… hút tinh ta rồi…” Linh cười quyến rũ: “Phải… từ nay ngươi là lô đỉnh của ta. Giúp ta thu thập thêm… mình muốn nhiều hơn nữa.” Nàng nhìn ra cửa sổ mưa rơi, nghĩ thầm: “Hành trình dâm nữ luyện công bắt đầu… Lãnh vương phủ này sẽ là thiên đường dục vọng của ta.”

Phần 2 | Phần 3 | Phần 4
 
Chương 2: Tây Viện Dâm Nữ Thức Tỉnh – Tục Lệ Gia Tộc
Sau khi lên đỉnh cùng Hắc Vân, Hoàng Song Linh nằm trên giường gỗ, thân thể vẫn run rẩy vì dư âm khoái lạc. Tinh dịch nóng hổi của hắn vẫn rỉ ra từ khe lồn hồng hào, hòa lẫn máu trinh nữ và dâm thủy, tạo thành một vũng ướt át trên ga lụa đỏ. Nội lực trong đan điền ấm áp lưu chuyển, như dòng suối nóng xua tan cơn đau quặn thắt trước đó. Linh thở hổn hển, mắt long lanh: “Sướng quá… thật sự sướng hơn mọi giấc mộng… và thiếp còn mạnh hơn nữa.”
Hắc Vân quỳ bên giường, mặt tái nhợt vì bị hút mất một phần dương khí, nhưng mắt hắn đầy si mê: “Tiểu thư… người đã làm gì nô tài? Sao nô tài cảm thấy… nội lực yếu đi, nhưng lại… nghiện cảm giác này.” Hắn cúi đầu, giọng run run: “Xin tiểu thư… tiếp tục dùng nô tài… nô tài nguyện làm lô đỉnh vĩnh viễn.”
Linh cười khẽ, đưa tay vuốt ve côn thịt đã mềm của hắn: “Tốt lắm. Từ nay ngươi là người của thiếp. Giúp thiếp thu thập tin tức trong phủ, và… mang thêm dương khí đến khi thiếp cần.” Nàng ngồi dậy, y phục lụa rách tả tơi lộ ra thân thể trần truồng, bộ ngực căng tròn vẫn còn dấu răng hắn cắn. Linh thử vận công theo Hoan Hỉ Song Tu Công – nội lực tầng một đã vững vàng, kinh mạch thông suốt. “Huyền Âm Thể… càng dâm đãng càng mạnh. Thiếp cần nhiều hơn.”
Đột nhiên, ký ức nguyên chủ ùa về như thác lũ, khiến Linh trợn mắt. Nàng vẫn là Hoàng Song Linh, nhưng ở Đại Yên triều – một triều đại hư cấu nơi võ lâm, công pháp tu luyện và âm mưu triều đình đan xen. Nguyên chủ mười tám tuổi, là con gái thứ ba của Hoàng Thừa tướng – một trong tứ đại thế gia Yên Kinh, cha nàng quyền khuynh triều đình nhưng đang bị phe Thái tử kiềm chế. Mẹ ruột là tiểu thiếp xuất thân hèn kém, chết sớm vì bệnh, nên Linh từ nhỏ bị các tỷ muội chính thất khinh rẻ, coi là “con hoang”, không được dạy dỗ tử tế.
Một năm trước, để củng cố thế lực chống phe Thái tử, Hoàng Thừa tướng gả Linh làm tứ tiểu thiếp cho Lãnh Vương gia – Lãnh Huyền Dạ, con trai thứ ba của tiên đế, được phong trấn thủ biên ải phía Bắc. Lãnh Huyền Dạ nổi tiếng lạnh lùng tàn nhẫn, võ công cao cường, được gọi “Lãnh diện Diêm Vương”, và… cấm dục đến mức chưa từng sủng bất kỳ thiếp nào. Đêm động phòng, hắn chỉ liếc Linh một cái rồi bỏ đi, từ đó nhốt nàng ở Tây viện – góc hẻo lánh nhất vương phủ, ăn mặc giản dị, nha hoàn khinh thường, thậm chí không cho ăn no. Nguyên chủ từng khóc lóc van xin, cố quyến rũ hắn, nhưng bị hắn lạnh lùng đẩy ra: “Ngươi chỉ là con cờ của Hoàng gia, đừng mơ chạm vào bổn vương.” Tuyệt vọng, nguyên chủ uống độc tự vẫn trong đêm mưa – và Linh xuyên vào đúng lúc.
Nhưng ký ức còn tiết lộ một tục lệ đen tối hơn: Trong Đại Yên, nam tôn nữ ti khắc nghiệt, nữ tử là “tài sản gia tộc”. Đặc biệt với tiểu thiếp thất sủng như Linh, anh em ruột (cùng cha) được quyền “xài ké” thiếp của nhau – anh cả có thể “thử” hoặc “dạy dỗ” thiếp em trai để “giữ gìn gia phong”, thậm chí phụ thân có quyền “xài ké” thiếp con trai nhỏ để “truyền thừa dương khí” và giữ huyết thống không phân tán. Lãnh vương phủ cũng vậy: Lãnh Huyền Dạ có hai huynh đệ ruột – Lãnh Huyền Phong (anh hai, tướng quân biên ải, thô bạo dâm dục) và Lãnh Huyền Vũ (em út, công tử phong lưu). Họ thường về phủ “chia sẻ” thiếp của nhau, coi như “Lãnh thị chung hưởng”. Nguyên chủ từng bị Huyền Phong “xài ké” một lần (đè ra trong vườn sau, đụ thô bạo rồi bỏ đi), khiến nàng càng tuyệt vọng.
Linh cười lạnh: “Nguyên chủ ngu ngốc… nhưng giờ thân xác này là của thiếp. Tục lệ này… sẽ là vũ khí của thiếp.” Nàng quay sang Hắc Vân: “Nói đi, ai trong phủ hay ‘xài ké’ thiếp nhất?”
Hắc Vân nuốt nước bọt: “Nhị công tử Huyền Phong… hắn về phủ thường xuyên, thích ‘kiểm tra’ tiểu thiếp mới. Tam công tử Huyền Vũ thì… thích chơi nhóm. Vương gia… chưa từng chạm ai, nhưng nếu ngài biết tiểu thư… dâm đãng thế này…”
Linh liếm môi: “Tốt. Đưa thiếp tắm rửa, thay y phục mỏng manh hơn. Thiếp sẽ dụ hắn về.”
Hắc Vân vội bưng nước nóng, giúp Linh tắm. Nàng đứng trong bồn gỗ, nước ấm chảy qua thân thể, dâm thủy vẫn rỉ ra khi nhớ lại cảnh bị “chia sẻ”. Linh vuốt ve lồn mình: “Thiếp sẽ khiến tất cả bọn họ quỳ dưới thân… hút hết dương khí để lên cấp.”
Sau khi tắm, Linh mặc y phục lụa hồng mỏng tang, cổ áo trễ lộ khe ngực sâu, váy xẻ cao lộ đùi trắng. Nàng ngồi trước gương, tô son đỏ, đánh phấn hồng – trông vừa ngây thơ vừa dâm đãng. Hắc Vân đứng sau, côn thịt lại cương: “Tiểu thư… đẹp quá…”
Linh cười: “Muốn nữa? Nhưng chờ đã. Thiếp cần ‘luyện công’ với người mạnh hơn.”
Cửa viện đột ngột mở. Một nha hoàn (phe cánh đại thiếp) bước vào, thấy cảnh hỗn loạn: ga giường bẩn, mùi dâm dục lan tỏa. Nàng ta hoảng hốt: “Tiểu thư… người… người dám! Thiếp sẽ mách đại thiếp!”
Linh đứng dậy, bước đến gần, tay vuốt ve má nha hoàn: “Mách đi. Nhưng trước đó… ngươi có muốn thử ‘dương khí’ của Hắc Vân không?” Nàng thì thầm: “Hay… thiếp dạy ngươi cách làm vương gia sủng ái?”
Nha hoàn đỏ mặt, chạy mất. Linh cười lớn: “Tin đồn sẽ lan nhanh. Tốt… để bọn họ đến.”
Đêm ấy, dưới ánh trăng sau cơn mưa, tiếng vó ngựa vang ngoài phủ. Lãnh Huyền Phong – anh hai của vương gia – về kinh đột ngột. Hắn cao to hơn Hắc Vân, mặt có vết sẹo, mắt đầy dục vọng. Hắn nghe tin “tiểu thiếp thất sủng nổi dâm loạn”, liền đến thẳng Tây viện.
Huyền Phong đẩy cửa, thấy Linh ngồi trên giường, y phục trễ lộ ngực: “Nghe nói muội dâm đãng lắm? Để ca ca kiểm tra xem… có xứng làm thiếp Lãnh thị không.”
Linh đứng dậy, quỳ xuống trước hắn, tay vuốt ve côn thịt qua lớp quần: “Ca ca… thiếp chờ huynh lâu rồi. Hãy… xài thiếp đi. Thiếp sẽ cho huynh… khoái lạc chưa từng có.”
Huyền Phong cười dâm đãng: “Tốt. Anh em ta sẽ cùng nhau ‘dạy dỗ’ ngươi.” Hắn xé y phục Linh, đè nàng xuống, côn thịt to lớn đâm thẳng vào lồn ướt át. Linh rên lớn: “Aaaa… mạnh quá… sâu nữa… huynh đụ thiếp đi… theo tục lệ gia tộc…”
Hắn thúc cuồng bạo, tay bóp ngực: “Dâm phụ… lồn ngươi hút chặt quá… ca ca sẽ xuất đầy vào!” Linh quấn chân, hông nâng đón: “Xuất đi… đổ đầy vào trong… thiếp cần dương khí…”
Sau cao trào, Linh lên đỉnh, hút dương khí, nội lực tăng vọt tầng hai. Huyền Phong nằm bên, thở hổn hển: “Ngươi… quái vật… nhưng ta nghiện rồi.”
Linh cười: “Tốt. Mai… mang tam đệ đến. Thiếp muốn… cả nhà cùng ‘xài ké’.”
 
Chương 3: Huynh Đệ Cộng Thê – Trừng Phạt Dâm Loạn

Sau khi thu phục Lãnh Huyền Phong bằng thân xác dâm đãng, Hoàng Song Linh nằm trên giường Tây viện, thân thể vẫn nóng ran vì dương khí vừa hấp thụ. Nội lực Hoan Hỉ Song Tu Công đã lên tầng hai, kinh mạch mở rộng, dục vọng càng lúc càng mạnh mẽ. Linh cười thầm: “Ca ca đã nghiện thiếp rồi… giờ đến lượt tam đệ. Thiếp sẽ khiến cả Lãnh gia quỳ dưới lồn mình, hút hết dương khí để thống trị phủ này.”

Sáng hôm sau, tin đồn về “tiểu thiếp thất sủng dâm loạn” lan khắp vương phủ. Đại thiếp và các tiểu thiếp khác ghen tị, thì thầm to nhỏ, nhưng Linh không quan tâm. Nàng mặc y phục lụa trắng mỏng manh, cố ý để lộ bộ ngực căng tròn và đùi trắng ngần, ngồi trong viện chờ đợi. Hắc Vân đứng hầu bên cạnh, mắt không rời khỏi thân thể chủ nhân: “Tiểu thư… nhị công tử đã hứa sẽ mang tam công tử đến. Nhưng… cẩn thận, tam công tử Huyền Vũ nổi tiếng phong lưu, hay chơi nữ tử nhóm.”

Linh liếm môi: “Tốt. Thiếp thích thế. Càng nhiều dương khí càng hay.”

Chưa đầy một canh giờ, cửa viện mở toang. Lãnh Huyền Phong dẫn theo Lãnh Huyền Vũ bước vào. Huyền Vũ trẻ hơn, mặt đẹp trai, thân hình thon gọn nhưng côn thịt nổi rõ dưới lớp áo bào. Hắn cười dâm đãng: “Nhị ca kể muội dâm đãng lắm, để tam đệ kiểm tra xem có xứng ‘xài ké’ theo tục lệ gia tộc không.”

Linh quỳ xuống, giọng ngọt ngào: “Tam đệ… thiếp chờ huynh. Hãy cùng nhị ca… dạy dỗ thiếp đi.” Nàng kéo y phục trễ xuống, lộ ra hai núm vú cương cứng hồng hào. Huyền Phong gầm gừ: “Dâm phụ… hôm nay huynh đệ ta sẽ cùng đụ ngươi đến hỏng.”

Họ đè Linh xuống giường, Huyền Phong đâm côn thịt to lớn vào lồn ướt át từ phía trước, trong khi Huyền Vũ nhét côn thịt vào miệng nàng. Linh rên rỉ: “Ưm… hai huynh… đụ thiếp mạnh đi… lồn thiếp hút chặt đây…” Nàng dùng lưỡi liếm láp côn thịt Huyền Vũ, tay vuốt ve trứng dái hắn, trong khi hông nâng lên đón cú thúc của Huyền Phong. Dâm thủy tuôn ra ướt đẫm giường, tiếng da thịt va chạm vang vọng.

Huyền Vũ cười: “Dâm đãng thật… miệng ngươi liếm hay quá… nuốt sâu nữa!” Hắn thúc sâu vào họng Linh, khiến nàng suýt nghẹn, nhưng khoái lạc dâng trào. Huyền Phong bóp ngực nàng: “Lồn ngươi ướt át… huynh đệ ta sẽ xuất đầy vào ngươi.” Sau vài chục cú thúc cuồng bạo, cả hai cùng xuất tinh – Huyền Phong đổ đầy vào lồn, Huyền Vũ phun vào miệng. Linh nuốt hết, lên đỉnh, hút dương khí từ cả hai, nội lực tăng vọt.

Huyền Vũ thở hổn hển: “Sướng quá… muội đúng là dâm nữ… ta sẽ mang thêm người đến ‘chia sẻ’.”

Linh cười trong khoái lạc: “Tốt… càng nhiều càng hay. Thiếp cần dương khí để sống.”

Nhưng tin đồn lan đến tai đại thiếp, nàng ta mách với Lãnh Huyền Dạ – vương gia đang ở biên ải sắp về kinh. Để “trừng phạt”, Huyền Phong – với tư cách anh hai và tướng quân – quyết định dùng tục lệ gia tộc để “dạy dỗ” Linh. Hắn cười lạnh: “Muội dám dâm loạn trong phủ? Ta sẽ trói ngươi, khao thưởng cho tướng sĩ dưới quyền ta. Để bọn chúng đụ ngươi liên tục, làm nhục ngươi trước mặt huynh đệ.”

Linh giả vờ sợ hãi, nhưng trong lòng vui mừng: “Đây là cơ hội… hút dương khí từ nhiều người, thiếp sẽ đột phá tầng ba.”

Phần cuối chương: Cảnh nhóm anh em và trừng phạt dâm loạn

Chiều hôm đó, Huyền Phong ra lệnh trói Linh lại. Nàng bị lột trần truồng, tay chân bị dây thừng buộc chặt vào cột gỗ trong doanh trại biên ải gần phủ (hắn dẫn nàng đến đó để “trừng phạt”). Thân thể trắng muốt lộ ra dưới nắng, bộ ngực căng tròn rung rinh, lồn hồng hào đã ướt át vì dục vọng. Linh bị treo lên cao, chân dạng rộng, không thể khép lại, dâm thủy nhỏ giọt xuống đất. Huyền Phong và Huyền Vũ đứng bên, cùng vài cận vệ.

Huyền Phong cười lớn: “Các tướng sĩ! Hôm nay ta khao thưởng công lao các ngươi bằng dâm phụ này. Đây là tiểu thiếp thất sủng của tam đệ, dâm đãng vô độ. Các ngươi thay nhau đụ nàng, làm nhục nàng đến hỏng! Xuất tinh đầy vào lồn, vào miệng, vào hậu môn – theo tục lệ gia tộc, thiếp thất là để chia sẻ!”

Hàng trăm tướng sĩ – những nam nhân cao to, cơ bắp, đầy dục vọng sau trận mạc – reo hò. Linh bị hạ xuống, vẫn trói tay chân, nằm trên bàn gỗ. Đầu tiên là Huyền Phong và Huyền Vũ – huynh đệ cùng đụ. Huyền Phong đâm vào lồn từ phía trước, Huyền Vũ thúc vào hậu môn từ phía sau. Linh rên lớn: “Aaaa… hai huynh… đụ mạnh… thiếp là dâm phụ… sỉ nhục thiếp đi…” Họ thúc cuồng bạo, tay bóp ngực, miệng chửi: “Dâm phụ… lồn ngươi lỏng lẻo rồi… huynh đệ ta sẽ phá hỏng ngươi!”

Sau khi hai huynh đệ xuất tinh đầy vào trong, họ ra lệnh: “Bây giờ đến lượt tướng sĩ! Đụ nàng liên tục bảy ngày bảy đêm, không cho nghỉ! Ai xuất tinh nhiều nhất sẽ được thưởng bạc!”

Tướng sĩ xếp hàng, thay nhau đụ. Người đầu tiên, một đại tướng cao to, đâm côn thịt khổng lồ vào lồn Linh: “Dâm nữ… lồn ngươi ướt át quá… ta sẽ đụ đến ngươi van xin!” Hắn thúc mạnh, tay tát mông nàng, chửi: “Con điếm của Lãnh gia… bị huynh đệ xài ké giờ đến lượt bọn ta!” Linh rên rỉ khoái lạc: “Mạnh nữa… đụ thiếp đi… thiếp nghiện rồi…” Dâm thủy bắn tung tóe, nàng lên đỉnh liên tục, hút dương khí từng người.

Người thứ hai nhét côn thịt vào miệng, buộc nàng nuốt sâu: “Nuốt hết… dâm phụ… mồm ngươi liếm hay quá!” Trong khi người thứ ba đâm vào hậu môn, ba người cùng lúc phá hoại thân thể nàng. Linh bị trói chặt, không kháng cự được, nhưng dục vọng bùng nổ: “Ưm… đầy quá… xuất vào thiếp… thiếp muốn mang thai với dương khí các ngươi…”

Cảnh tượng kéo dài bảy ngày bảy đêm. Ban ngày dưới nắng, ban đêm dưới lửa trại, Linh bị treo lên, nằm xuống, quỳ gối – thay nhau đụ không ngừng. Tướng sĩ thay ca, mỗi ca mười người: đâm vào lồn, hậu môn, miệng, tay, thậm chí dùng roi da quất mông để “sỉ nhục”. Họ chửi rủa: “Dâm phụ thất sủng… bị khao thưởng như con điếm… lồn ngươi chảy nước không ngừng!” Linh bị xuất tinh đầy người – tinh dịch phủ kín ngực, mặt, bụng, lồn tràn ra như suối. Nàng đau đớn nhưng khoái lạc tột độ, mỗi lần lên đỉnh hút dương khí, nội lực tăng vọt.

Đến ngày thứ ba, Linh đã lên tầng ba Hoan Hỉ Công, cơ thể nhạy cảm hơn, lồn co bóp hút chặt khiến tướng sĩ kiệt sức: “Quái vật… lồn nàng hút tinh ta rồi!” Họ thay nhau, không cho Linh ngủ, ăn uống – chỉ cho uống tinh dịch và dâm thủy của chính mình. Linh van xin giả vờ: “Dừng đi… thiếp hỏng rồi…” Nhưng trong lòng: “Sướng quá… hút hết… thiếp sẽ mạnh mẽ hơn vương gia!”

Đến ngày thứ bảy, hàng trăm tướng sĩ kiệt quệ, nằm la liệt. Linh vẫn bị trói, thân thể đầy tinh dịch, nhưng mắt sáng quắc: “Thiếp… nghiện rồi… ai còn muốn đụ thiếp nữa?” Huyền Phong hoảng hốt: “Ngươi… không phải người thường…”

Linh cười dâm đãng: “Phải… thiếp là dâm nữ luyện công. Giờ… đến lượt vương gia chính.”
 
Chương 4: Vương Gia Lạnh Lùng – Dương Khí Tối Thượng
Sau bảy ngày bảy đêm bị tướng sĩ khao doanh trong doanh trại biên ải, Hoàng Song Linh
được đưa về Lãnh vương phủ trên một cỗ xe ngựa kín. Thân thể nàng đầy dấu tích: da
trắng giờ loang lổ vết roi, vết cắn, tinh dịch khô bám khắp ngực, bụng, đùi và lồn hồng hào
vẫn còn sưng mọng, dâm thủy lẫn tinh dịch rỉ ra không ngừng. Tay chân nàng vẫn bị dây
thừng buộc lỏng (Huyền Phong cố ý để “nhắc nhở” nàng là dâm phụ), nhưng Linh không
đau đớn – ngược lại, khoái lạc và nội lực dâng trào khiến nàng cười thầm trong bóng tối xe
ngựa.
Hoan Hỉ Song Tu Công đã đột phá tầng bốn. Kinh mạch mở rộng gấp đôi, Huyền Âm Thể
càng nhạy cảm: chỉ cần xe rung nhẹ là núm vú cương cứng cọ vào vải lụa, lồn co bóp tự
động, dâm thủy chảy thành dòng. Linh nghĩ: “Bảy ngày bảy đêm… hàng trăm nam nhân
xuất tinh vào thiếp… dương khí dồi dào đến mức này… giờ thiếp có thể đối đầu cả vương
gia.”
Xe dừng trước Tây viện. Hắc Vân – người đã trung thành theo Linh – mở cửa, đỡ nàng
xuống. Hắn nhìn thân thể đầy dấu tích, mắt đỏ hoe: “Tiểu thư… người chịu khổ rồi… nhưng
nội lực người giờ mạnh hơn nô tài gấp trăm lần.”
Linh vuốt ve má hắn: “Không khổ… thiếp sướng lắm. Giờ… chuẩn bị cho thiếp tắm rửa,
thay y phục mới. Vương gia sắp về kinh, thiếp sẽ ‘chữa trị’ cho ngài ấy.”
Tin tức về “trừng phạt” đã lan khắp phủ. Đại thiếp và các tiểu thiếp khác sợ hãi, không dám
đến gần Tây viện. Nhưng Lãnh Huyền Dạ – vị vương gia lạnh lùng – đã về kinh sớm hơn dự
kiến. Hắn nhận được tấu trình từ biên ải: tiểu thiếp thất sủng bị tướng sĩ khao doanh bảy
ngày, nhưng không chết, ngược lại còn “hút cạn dương khí” khiến hàng trăm binh sĩ kiệt
quệ. Huyền Dạ cau mày: “Hoàng Song Linh… dám làm loạn trong phủ bổn vương?”
Hắn triệu Linh đến chính điện vào đêm khuya. Linh được dẫn vào, vẫn mặc y phục lụa trắng
mỏng tang, cổ áo trễ lộ khe ngực sâu, váy xẻ cao lộ đùi trắng đầy dấu cắn. Nàng quỳ xuống
trước ngai vàng, giọng ngọt ngào: “Thiếp tham kiến vương gia.”
Huyền Dạ ngồi trên ngai, áo bào đen, mặt lạnh như băng, mắt sắc bén quét qua thân thể
nàng: “Ngươi dám dâm loạn với huynh đệ bổn vương, rồi để tướng sĩ khao doanh bảy
ngày? Ngươi nghĩ mình là ai?”
Linh ngẩng đầu, mắt long lanh: “Thiếp… chỉ là tiểu thiếp thất sủng. Nhưng vương gia…
thiếp nghe nói ngài bị nội thương từ trận chiến biên ải, kinh mạch bị hàn khí xâm nhập, cần
dương khí thuần khiết để chữa. Thiếp… có Huyền Âm Thể, có thể song tu giúp ngài.”
Huyền Dạ cười lạnh: “Song tu? Ngươi nghĩ bổn vương cần một dâm phụ như ngươi?”
Linh đứng dậy, chậm rãi cởi y phục. Thân thể trần truồng lộ ra dưới ánh nến: ngực căng
tròn, núm vú hồng hào cương cứng, lồn hồng hào vẫn còn sưng mọng, dâm thủy lấp lánh.
Nàng bước đến gần, quỳ giữa hai chân hắn: “Vương gia… hãy thử thiếp đi. Nếu thiếp không
làm ngài sướng, ngài có thể giết thiếp.”
Huyền Dạ nắm tóc nàng, kéo đầu lên: “Dâm phụ… ngươi dám quyến rũ bổn vương?”
Nhưng mắt hắn đã đỏ lên – nội thương khiến hắn khao khát dương khí, và thân thể Linh tỏa
ra mùi hương dâm dục khiến hắn không kìm được.
Linh cười dâm đãng, tay luồn vào áo bào hắn, nắm lấy côn thịt khổng lồ đang cương cứng:
“To quá… nóng quá… vương gia cấm dục lâu rồi… để thiếp hầu hạ.” Nàng cúi xuống,

miệng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi liếm vòng quanh, nuốt sâu đến tận gốc. Huyền Dạ gầm gừ:
“Ư… miệng ngươi… liếm hay quá…”
Linh dùng kỹ thuật từ fantasy cũ: liếm dọc thân côn thịt, mút trứng dái, rồi nuốt sâu khiến
hắn chạm họng. Huyền Dạ nắm tóc nàng thúc mạnh: “Dâm phụ… nuốt hết… bổn vương sẽ
xuất vào miệng ngươi!” Hắn xuất tinh đầu tiên, tinh dịch nóng hổi phun đầy họng Linh. Nàng
nuốt sạch, lên đỉnh nhỏ, hút một phần dương khí.
Nhưng Huyền Dạ không dừng. Hắn bế nàng lên bàn gỗ, đè xuống, côn thịt đâm thẳng vào
lồn ướt át: “Lồn ngươi… chặt khít… dâm đãng thế này… bổn vương sẽ đụ ngươi đến
hỏng!” Hắn thúc cuồng bạo, tay bóp ngực, miệng cắn núm vú: “Ngươi bị tướng sĩ đụ bảy
ngày… giờ còn dám quyến rũ bổn vương? Dâm phụ!”
Linh rên lớn: “Aaaa… vương gia… mạnh nữa… đụ thiếp đi… thiếp là dâm phụ của ngài…
xuất đầy vào lồn thiếp… chữa nội thương cho ngài…” Nàng quấn chân quanh hông hắn,
hông nâng đón từng cú thúc sâu tận tử cung. Mỗi lần va chạm, nội lực nàng hút dương khí
hắn, đồng thời truyền âm nguyên ấm áp chữa hàn khí trong kinh mạch hắn.
Huyền Dạ gầm gừ: “Ngươi… hút dương khí bổn vương… quái vật…” Nhưng hắn càng thúc
mạnh hơn, thay đổi tư thế: để Linh ngồi lên, cưỡi ngựa. Nàng nâng hông lên xuống, lồn co
bóp hút chặt: “Vương gia… sướng không? Thiếp sẽ khiến ngài nghiện… nghiện lồn thiếp…”
Sau hàng trăm cú thúc, Huyền Dạ xuất tinh sâu bên trong, tinh dịch tràn đầy. Linh cong
người lên đỉnh lớn, âm đạo co bóp hút hết dương khí còn lại, chữa lành hoàn toàn nội
thương hắn. Nội lực nàng đột phá tầng năm.
Huyền Dạ nằm bên, thở hổn hển, mắt không còn lạnh lùng: “Ngươi… không phải người
thường. Từ nay… ngươi là thiếp thân cận của bổn vương. Nhưng… đừng nghĩ có thể thống
trị phủ này.”
Linh cười dâm đãng, vuốt ve côn thịt hắn: “Vương gia… thiếp chỉ muốn hầu hạ ngài… và…
huynh đệ ngài. Tục lệ gia tộc… thiếp sẽ tuân theo.”
Huyền Dạ nắm cằm nàng: “Tốt. Mai… bổn vương sẽ triệu huynh đệ và tướng sĩ thân cận.
Ngươi sẽ ‘phục vụ’ tất cả… theo ý bổn vương.”
Linh nghĩ thầm: “Hoàn hảo… hậu cung lô đỉnh ngày càng lớn. Thiếp sẽ hút hết dương khí,
trở thành nữ vương dâm loạn của Lãnh phủ.”

….còn tiếp….
 

Chủ đề tương tự