Những Khoảng Trống Không Tên
Hắn tên Lâm,ngoài bốn mươi tuổi, góa vợ đã năm năm.
Cái tuổi mà người ta không còn trẻ để mơ mộng, nhưng cũng chưa đủ già để thôi khao khát được chạm vào một hơi ấm quen thuộc. Ngôi nhà nhỏ của anh nằm cuối con hẻm, lúc nào cũng im lìm. Đêm xuống, tiếng tivi vang lên chỉ để lấp đi sự trống trải hơn là để xem.
Từ ngày vợ mất, Lâm sống khép mình quanh quẩn trong nhà nuôi mấy con chim. Nhưng những khao khát đàn ông trong hắn thì luôn muốn bùng cháy, hắn bắt đầu buông thả với đủ mọi người phụ nữ và hắn đặt máy quay ở mọi góc để lưu lại những cảnh ái ân với những người đàn bà hắn quen !
* Người đầu tiên là chị Hương – cô hàng xóm.
Chồng chị đi xuất khẩu lao động, mỗi năm về đúng một lần, ở chưa ấm nhà đã lại đi. Chị Hương hay sang mượn đồ, lúc là cái chày giã cua, khi là chén muối. Ban đầu là những câu chuyện vu vơ, sau thành những khoảng lặng kéo dài.
Chị hay nhìn Lâm lâu hơn mức cần thiết. Ánh mắt đó không phải của người đàn bà lẳng lơ, mà là ánh mắt của một người đã quá lâu không được lắng nghe. Có lần, chị nói khẽ:
“Ở một mình… chắc buồn lắm hả anh?”
Lâm không trả lời. Nhưng từ hôm đó, anh để cửa mở mỗi tối.
Hắn tên Lâm,ngoài bốn mươi tuổi, góa vợ đã năm năm.
Cái tuổi mà người ta không còn trẻ để mơ mộng, nhưng cũng chưa đủ già để thôi khao khát được chạm vào một hơi ấm quen thuộc. Ngôi nhà nhỏ của anh nằm cuối con hẻm, lúc nào cũng im lìm. Đêm xuống, tiếng tivi vang lên chỉ để lấp đi sự trống trải hơn là để xem.
Từ ngày vợ mất, Lâm sống khép mình quanh quẩn trong nhà nuôi mấy con chim. Nhưng những khao khát đàn ông trong hắn thì luôn muốn bùng cháy, hắn bắt đầu buông thả với đủ mọi người phụ nữ và hắn đặt máy quay ở mọi góc để lưu lại những cảnh ái ân với những người đàn bà hắn quen !
* Người đầu tiên là chị Hương – cô hàng xóm.
Chồng chị đi xuất khẩu lao động, mỗi năm về đúng một lần, ở chưa ấm nhà đã lại đi. Chị Hương hay sang mượn đồ, lúc là cái chày giã cua, khi là chén muối. Ban đầu là những câu chuyện vu vơ, sau thành những khoảng lặng kéo dài.
Chị hay nhìn Lâm lâu hơn mức cần thiết. Ánh mắt đó không phải của người đàn bà lẳng lơ, mà là ánh mắt của một người đã quá lâu không được lắng nghe. Có lần, chị nói khẽ:
“Ở một mình… chắc buồn lắm hả anh?”
Lâm không trả lời. Nhưng từ hôm đó, anh để cửa mở mỗi tối.

